Trên lầu các, Lạc Thanh Thiền y phục không chỉnh tề tựa vào lòng Ninh Dịch.
Nàng ngắm nhìn cảnh hồ phía xa, chỉ cảm thấy trong bụng ấm nóng, tựa như có ngọn lửa đang bùng cháy.
Ninh Dịch tiện tay đặt đĩa bánh bơ sang một bên, vẻ mặt lười biếng ôm lấy thân thể nhỏ nhắn, tỏa hương trúc thanh nhã của thiếu nữ trong lòng, khẽ nhắm mắt lại như đang thưởng thức dư vị.
Hồi lâu sau, hắn mở mắt, cất giọng trêu chọc: “Tiểu Thanh Thiền, sao bây giờ ngươi lại biết nhiều thứ như vậy?”




